回目錄 回上一頁 本篇文章總共有 25 個段落, 52 個語句, 1389 個語詞, 1997 個音節
An-lo̍k ke_10 安樂家_10
Bô chù-bêng 無注明
  Tē cha̍p Chiuⁿ第十章
  Tē-jī ji̍t chá-khí lâu-ē khiā-khí ê lâng-kheh, ū ê kóng mî-sî ū siaⁿ-im chhá-chhíⁿ in tāi-ke; ū-ê kóng sī hong-thai ê siaⁿ chhoe-tio̍h ian-tâng-chhùi teh tân; ia̍h ū-ê kóng sī ga̍k-khì ê siaⁿ; koh ū-ê kóng kiaⁿ-liáu hit ê sī lāu-lâng teh chōan-khîm. Lâu-chú kóng, “Tòan-tòan m̄-sī khîm ê siaⁿ, lāu-lâng hōan-tio̍h phòa-pīⁿ teh-beh sí lah, i-seng bêng-bêng ū kóng, án-cháiⁿ-iūⁿ kóng, sī chōan-khîm mah?”第二日早起樓下企起 ê 人客,有 ê 講暝時有聲音吵醒 in 大家;有ê 講是風颱 ê 聲吹著煙筒嘴 teh tân;亦有ê 講是樂器ê 聲;koh 有ê 講驚了hit ê 是老人 teh 轉琴。樓主講,「Tòan-tòan m̄是琴 ê 聲,老人犯著破病teh-beh死lah,醫生明明有講,án-cháiⁿ-iūⁿ講,是轉琴 mah?」
  Hit ê lâng kóng, “Nā m̄-sìn chiū thang khì mn̄g, mn̄g-liáu nā m̄-sī án-ni,góa kam-gōan saⁿ-su chi̍t-ê gîn hō͘ lín tāi-ke.”Hit ê 人講,「若m̄信就thang去 問,問了若m̄是án-ni,我甘願相輸 一個銀hō͘ lín 大家。」
  Hit-tia̍p lâu-chú khì phah Tok-hui ê mn̂g; bô lâng ìn i, chiū sak-khui mn̂g ji̍p-khì, khòaⁿ-kìⁿ Lí-su-tē tó tī Tok-hui ê sin-si-piⁿ, thâu-khak khòa tī i-ê chhiú, bīn-chiūⁿ ū lâu-ba̍k-sái ê hûn-jiah. Lâu-chú ê bīn liâm-piⁿ piàn sek kiaⁿ kàu ngia̍uh-ngia̍uh-chhoah.Hit-tia̍p 樓主去打Tok-hui ê 門;無人應伊,就sak開門入去,看見 Lí-su-tē倒tī Tok-hui ê 身屍邊,頭殼掛 tī伊 ê手,面上有流目屎 ê 痕跡。樓主 ê 面liâm-piⁿ 變色驚到ngia̍uh-ngia̍uh-chhoah。
  Hit-chi̍t-sî Lí-su-tē thiaⁿ-kìⁿ ū lâng siaⁿ, chiū kiaⁿ-chhíⁿ siūⁿ beh kóng-khí chā-mî ê tāi-chì, nā-sī lóng-chóng bē-kì-tit, kòe chi̍t-sî-á-kú chiah siūⁿ-tio̍h, hoan-kòe-bīn thó͘-khùi háu kúi-siaⁿ, ba̍k-sái làu bē chhut-lâi. Lâu-chú pún-jiân sī thó͘-ti̍t ê lâng,sim-lāi sui-jiân teh khó-liân Lí-su-tē chhùi-ni̍h khiok bē-hiáu-tit an-ùi i, kan-ta bô giân bô gí chò i lo̍h-lâu khì.Hit一時 Lí-su-tē 聽見有人聲,就驚醒想beh講起chā 瞑ê 事誌,若 是攏總bē記得,過一時仔久才想著,翻過面吐氣哮幾聲,目屎落bē 出來。樓主本然是土直 ê 人,心內雖然 teh 可憐 Lí-su-tē 嘴ni̍h 卻bē曉得安慰伊,kan-ta無言無語做伊落樓去。
  Lí-su-tē thèng-hāu lâu-téng ê lâng-kheh lóng-khì, chiah khì chhiáⁿ chi̍t ê kīn-hū ê chhù-piⁿ lâi hoat-lo̍h kā Tok-hui siu-iám; ka-tī khì pò hō͘ thôan-tō ê Úi sian-siⁿ chai.Lí-su-tē 聽候樓頂 ê 人客攏去,才去請一個kīn-hū ê 厝邊來發落 kā Tok-hui 收iám;家己去報hō͘ 傳道ê Úi先生知。
  I thiaⁿ-kìⁿ put-chí lîn-bín chit ê gín-ná thè i kiû Siōng-tè pó-hō͘ i, bô éng lī-khui i. Lí-su-tē khì-liáu, sian-siⁿ kūi-teh kám-siā Chú, chiong i hō͘ Tok-hui sìn tō-lí ū ǹg-bāng, iū-koh pêng-pêng-an-an kòe-sin; koh siūⁿ ka-tī chiong-lâi kàu An-lo̍k-ke súi ê mn̂g lāu Tok-hui tek-khak beh thèng-hāu i, ngiâ-chih i. Che si̍t-chāi sī Chú ê tōa in-tián. Sian-siⁿ tāi-seng pī-pān tē-jī-ji̍t beh kóng ê chheh móa-sim kám-kek bô soah, tiâu-kò͘-ì kéng-chhut chi̍t chhiú si ê bóe chat, in-ūi tú-á thiaⁿ-kìⁿ Tok-hui ê sū, chai chit ê êng-kng ê pó-siâⁿ sī si̍t-chāi ū.伊聽見不止憐憫這個囡仔替伊求上帝保護伊,無永離開伊。Lí-su-tē 去了,先生跪teh 感謝主,將伊hō͘ Tok-hui 信道理有向望,又koh 平平安安過身;koh 想家己將來到安樂街súi ê 門老Tok-hui的確beh聽候伊,迎接伊。Che 實在是主ê 大恩典。先生代先備辦第2日beh 講 ê 冊滿心感激無煞,刁故意揀出一首詩 ê 尾節,因為抵仔聽見 Tok-hui ê 事,知這個榮光 ê 寶城是實在有。
  An-hioh-ji̍t ê-hng ji̍p tn̂g-lāi sian-siⁿ tì-ì teh khòaⁿ Lí-su-tē lâi á-bô; khòaⁿ-kìⁿ i chē tī éng-siông-sî teh chē ê ūi, bīn-sek n̂g-pe̍h tài iu-iông, nn̄g lúi ba̍k-ham lóng chéng-khí--lâi; tn̂g-lāi gîm-si ê sî-chūn koh khòaⁿ-kìⁿ Lí-su-tē teh lâu-ba̍k-sái ēng chhiú-ńg teh chhit. Sui-jiân sī chit ê iūⁿ i thiaⁿ-kìⁿ sian-siⁿ só͘ kóng ê tê-ba̍k, chiū chiong iu-būn hòa-bô--khì, piàn chò hoaⁿ-hí, Chit ê tê-ba̍k chiū-sī Be̍k-sī-lio̍k 7 chiuⁿ 14-15 chat, kóng, "In thoat-lī hōan-lān, óa-khò Iûⁿ-ko ê lâu-hoeh, bat sé in ê saⁿ kàu chheng-khì pe̍h-pe̍h. Só͘-í tī Siōng-tè ê tiān kap chē-ūi ê bīn-chêng mî-ji̍t ho̍k-sāi i chē-ūi ê Chú tiàm tī tiong-kan."安息日ê昏入堂內先生致意teh看 Lí-su-tē 來抑無;看見伊坐 tī 永常時 teh 坐ê 位,面色黃白帶憂容,兩蕊目ham 攏腫起--來;堂內吟 詩 ê 時陣 koh 看見Lí-su-tē teh 流目屎用手ńg teh 拭。雖然是這個樣伊聽見先生所講 ê題目,就將憂悶化無--去,變做歡喜,這個題目就是默示錄 7 章14-15 節,講,「In 脫離犯難,倚靠羊羔 ê 流血,bat 洗in ê 衫到清氣白白。所以tī 上帝ê 殿佮座位 ê 面前暝日服事伊座位 ê 主tiàm tī 中間。」
  Sian-siⁿ kóng, "Hiān-sî góa ài kóng-bêng tī An-lo̍k-ke ê kong-kéng, koh-chài kóng-bêng tī hit tah ê lâng chōe-kòa í-keng tit-tio̍h sià-bián. Hit ê só͘-chāi sī ke̍k chheng-khì, ke-lō͘ sī hó ê kim, bô chi̍t-tiám-á m̄ chiâu-chn̂g hó; tiàm tī siâⁿ-lāi khiā-khí lóng sī bô chōe ê lâng; ín-chhōa lâng chò chōe-ok hit hō tòan-tòan bē-tit ji̍p-khì. Tī hia lóng sī chhēng pe̍h saⁿ, chi̍t-tiám-á lâ-sâm to bô lah, sī ke̍k pe̍h chheng-khì kng-bêng, ia̍h bô lâng ē hō͘ hia ê in-chiûⁿ láu-chau bak-kiaⁿ-lâng, sī in-ūi hō͘ Iûⁿ-ko ê hoeh sé kàu chheng-khì pe̍h-pe̍h éng-óan bē pìⁿ. Só͘-í in tāi-ke tī Siōng-tè ê bīn-chêng chhin-chhiūⁿ kin-á-ji̍t lín tāi-ke siūⁿ ài khiā tī Siōng-tè ê bīn-chêng, to̍k-to̍k ū chit ê hoat-tō͘, lín m̄ thang bē-kì-tit, m̄ thang siūⁿ lín kiâⁿ hó-sū chò hó-lâng chiū ē-tit kàu hit só͘-chāi, lín nā-sī ài ji̍p êng-kng ê siâⁿ nā m̄-sī Iûⁿ-ko ê hoeh sé kàu chheng-khì pe̍h-pe̍h, tòan-tòan bē-ē. Sù-tô͘ Iok-hān ū chi̍t kòe khòaⁿ-kìⁿ Thian-tông ū bû-bān-sò͘ hōan-chōe tit-tio̍h sià-bián ê lâng. In tāi-ke chhiùⁿ sin ê koa o-ló sio̍k in chōe-kòa ê Chú. Tùi hit sî kàu chit-tia̍p koh ke-thiⁿ lōa-chē chit hō ê lâng chiū-sī ta̍k-ji̍t ta̍k-sî ta̍k-khek ū lâng khiā tī êng-kng ê siâⁿ-mn̂g-gōa, chiông-tiong hōan-nā hō͘ Chú ê pó-hoeh sé-chheng-khì ê hit ê chin-chu mn̂g chiū kā in khui thàu-thàu, in chi̍t ê chi̍t ê chhēng soat-pe̍h ê in-chiûⁿ; tī n̂g-kim ê ke-lō͘ teh kiâⁿ, teh cháu, tī sèng-tiān tùi-tiong teh khiā kap thiⁿ-sài chhiùⁿ-koa o-ló Chú ê si kóng, "Góan tāi-ke o-ló êng-kng, tì-hūi, kám-siā, chun-kèng, kôan-lêng, khùi-la̍t lóng sī sio̍k góan ê Siōng-tè, tāi-tāi bô-kiông-chīn."先生講,「現時我ài 講明 tī 安樂街 ê 光景,koh再講明 tī hit tah ê 人罪過已經得著赦免。Hit ê 所在是極清氣,街路是好ê 金,無一點仔 m̄ 齊全好;tiàm tī 城內企起攏是無罪 ê 人;引chhōa 人做罪惡hit號斷斷bē得入去。Tī hia攏是穿白衫,一點仔 lâ-sâm都無 lah,是極白清氣光明,亦無人會hō͘ hia ê 衣裳 láu-chau bak驚人,是因為hō͘ 羊羔 ê血洗到清氣白白永遠bē 變。所以in 大家 tī 上帝 ê 面前親像今仔日lín 大家想愛企tī 上帝 ê 面前,獨獨有這個法度,lín m̄ thang bē記得,m̄ thang想lín 行好事做好人就會得到hit所在,lín若是愛入榮光 ê 城若m̄是羊羔 ê血洗到清氣白白,斷斷bē會。使徒約翰有一過看見天堂有bû萬數犯罪得著赦免 ê 人。In大家唱新 ê 歌 o-ló 贖in 罪過 ê 主。對hit時到這tia̍p koh 加添偌濟這號 ê 人就是逐日逐時逐刻有人企 tī 榮光 ê 城門外,從中凡若hō͘ 主ê 寶血洗清氣 ê hit 個真珠門就kā in開透透,in 一個一個穿雪白 ê 衣裳;tī 黃金ê 街路teh 行,teh 走,tī 聖殿對中 teh企佮天使唱歌 o-ló 主ê 詩講,「阮大家 o-ló 榮光、智慧、感謝、尊敬、權能、氣力攏是屬阮 ê 上帝,代代無窮盡。」
  Góa ê pêng-iú ah, chì-sèng chheng-khì ê Chú khòaⁿ-kìⁿ tiān-tiong ê lâng bô chi̍t-tiám-á lâ-sâm sī in-ūi ēng pó-hoeh chiong in ê chōe lóng sé-chheng-khì lah, tn̂g-lāi ê pêng-iú lín ia̍h beh kàu hit tah khì mah? Chit ê o͘-àm iu-chhiû kan-khó͘ ê sè-kài, siông-siông ū sí-sit pi-ai thî-khàu ê sū. Lín to̍k-to̍k tī chit ê só͘-chāi ū hūn kiám thang kóng lín án-ni-siⁿ chiū kam-gōan ti-chiok mah ? Lín tī An-lo̍k-ke bô hūn,án-cháiⁿ-iūⁿ sim-lāi chiū an-jiân mah? Lín ài tam-koh iân-chhiân, bô beh chiū-kīn chúi-gôan mah? Án-cháiⁿ-iūⁿ ài êng-kng ê siâⁿ-mn̂g koaiⁿ-teh, kèng-jiân bē-ē ji̍p-khì mah?我ê 朋友ah,至聖清氣 ê 主看見殿中 ê 人無一點仔 lâ-sâm是因為用寶血將 in ê 罪攏洗清氣lah,堂內 ê 朋友lín亦beh 到hit tah 去 mah?這個烏暗憂愁艱苦ê世界,常常有死失悲哀啼哭 ê 事。Lín 獨獨 tī 這個所在有恨敢thang講lín án-ni-siⁿ 就甘願知足mah?Lín tī 安樂街無恨,án-cháiⁿ-iūⁿ心內就安然mah?Lín ài耽擱 iân-chhiân,無beh就近水源 mah?Án-chaiⁿ-iūⁿ ài榮光ê 城門關teh,竟然bē會入去mah?
  Téng An-hioh-ji̍t góa kap chi̍t ê lāu-lâng kóng ōe, taⁿ sǹg i sī í-keng tī êng-kng ê siâⁿ,kin-á-ji̍t sī thâu-chi̍t-ê Chú-ji̍t."頂安息日我佮一個老人講話,今算伊是已經 tī 榮光 ê 城,今仔日是頭一個主日。」
  Kóng-khí chit-kù-ōe ê sî, tn̂g-lāi ê lâng lóng chēng-chēng bô siaⁿ; Lī-su-tē sim-lāi siūⁿ chit-kù-ōe sī teh kóng, "Góa ê lāu-peh Tok-hui lah, it-tēng sī chí chit ê lâng kóng ê."講起這句話 ê 時,堂內 ê 人攏靜靜無聲;Lī-su-tē 心內想這句話是 teh 講,「我ê 老伯Tok-hui lah,一定是指這個人講ê。」
  Thôan-tō ê lâng koh kóng, "Hit ê lâng pún-jiân sī chi̍t ê nî-lāu kiông-khó͘ ū chōe ê lâng; i sìn Iâ-so͘ só͘ kóng ê ōe, kiû Chú ēng pó-hoeh sé-khì i-ê chōe; só͘-í sim-koaⁿ pí seh khah pe̍h. Tāi-seng kúi-ji̍t Chú chhe sù-chiá chiap i kàu ke; in-ūi i bô chōe, mn̂g chiū kā i khui lah, chit-tia̍p chhēng Ki-tok só͘ sio̍k-hôe lâng ê pe̍h-saⁿ ke̍k chheng-khì ke̍k kiat-pe̍h, an-ún tòa tī lo̍k-tē sim chiok.”傳道ê 人 koh 講,「Hit 個人本然是一個年老窮苦有罪 ê 人;伊信耶穌所講 ê 話,求主用寶血洗去伊 ê罪;所以心肝比雪較白。代先幾日主差使者接伊到街;因為伊無罪,門就kā 伊開lah,這tia̍p穿基督所贖回人 ê 白衫極清氣極潔白,安穩 tòa tī 落地心足。」
  Chit ê lé-pài-tn̂g ê tiong-kan bô lūn sím-mi̍h lâng kòe-óng, nā kàu ē-lé-pài An-hioh-ji̍t góa kiám káⁿ chiàu chhin-chhiūⁿ án-ni-siⁿ lâi kóng mah? Chit-tia̍p chū-chi̍p ê pêng-iú káⁿ kóng-khí sím-mi̍h lâng kàu An-lo̍k-ke mah?這個禮拜堂 ê 中間無論啥物人過往,若到下禮拜安息日我敢敢照親像 án-ni-siⁿ 來講mah?這tia̍p 聚集 ê 朋友敢講起啥物人到安樂街 mah?
  Lín tāi-ke í-keng hō͘ Chú ê pó-hoeh sé-chheng-khì, chōe ū tit-tio̍h sià-bián á-bô? Lâi kàu Iâ-so͘ bīn-chêng á-bô?"Lín大家已經hō͘ 主ê 寶血洗清氣,罪有得著赦免抑無?來到耶穌面前抑無?」
  Sian-siⁿ pek-chhiat teh khún-kiû kóng, "Lín chiong chit ê tāi-chì mn̄g ka-tī ê sim; chiong-lâi góa kàu An-lo̍k-ke kam-gōan ì-ài khòaⁿ-kìⁿ lín chi̍t-ê chi̍t-ê lóng tī hit só͘-chāi.先生迫切teh 懇求講,「Lín將這個事誌問家己 ê 心;將來我到安樂街甘願意ài看見lín一個一個攏 tī hit所在。
  Góa iáu ū tām-po̍h ê hó ì-sù, ê-hng bē-ē ke kóng, kiû Chú ēng pó-hoeh chiong lín ê chōe sé-chheng, tī lín chāi-siⁿ ê sî chiong lín sé kàu pe̍h-pe̍h chhin-chhiūⁿ seh, lín chū-jiân sim ē hâng-ho̍k, chhùi ia̍h hâng-ho̍k lâi kóng, "Góa thè lí chò kang, beh thiàⁿ-thàng chīn la̍t ho̍k-sāi lí.”我iáu有淡薄 ê好意思,ê昏bē會加講,求主用寶血將 lín ê 罪洗清,tī lín 在生 ê 時將 lín 洗到白白親像雪,lín 自然心會降服,嘴亦 降服來講,「我替你做工,beh疼痛盡力服事你。」
  Thèng-hāu góa chhēng pe̍h-saⁿ,
Kám-in só͘-chhēng lâi sio̍k,
Ke̍k-chheng ke̍k-kiat lah,
Ke̍k-chheng ke̍k-kiat lah,
Tiàm tī Thian-tông sim chiok.
聽候我穿白衫,
感恩所穿來贖,
極清極潔lah,
極清極潔lah,
Tiàm tī天堂心足。
  Kóng-liáu tn̂g-lāi ê lâng chiū sì-sòaⁿ, tāi-ke khì lah. Lī-su-tē iáu bô tín-tāng, bīn am--leh.講了堂內 ê 人就四散,大家去lah。Lī-su-tē iáu 無振動,面am--leh。
  Úi sin-seⁿ chhiú khòa tī i ê keng-thâu-téng ia̍h bô kia̍h-thâu-khí--lâi teh háu kóng, "Góa kam-gōan ì-ài khì hit ê ke; lāu-bó kap Tok-hui chêng āu lóng khì lah, chit-tia̍p góa ia̍h ài-beh khì."Úi先生手掛tī 伊 ê 肩頭頂亦無舉頭起--來teh哮講,「我甘願意愛去hit 個街;老母佮 Tok-hui 前後攏去lah,這tia̍p 我亦 ài-beh 去。」
  Sian-siⁿ khan i-ê chhiú kóng, " Lī-su-tē ah, Chú ia̍h khó-liân lí tī mn̂g-gōa thèng-hāu; chóng-sī i tek-khak ū kang ài-beh hō͘ lí chò, chò kàu bêng-pe̍k, tek-khak kā lí khui-mn̂g, kàu hit só͘-chāi tit-tio̍h hióng-siū An-lo̍k ê hok-khì; hoan-lìn-tńg siūⁿ chit-tia̍p só͘ siū-tio̍h ê khó͘-chhó͘ koh-khah chai tit-tio̍h ka-pōe ê khòai-lo̍k."先生牽伊 ê手講,「Lī-su-tē ah,主亦可憐你tī 門外聽候;總是伊的確有工 ài-beh hō͘ 你做,做到明白,的確 kā 你開門,到hit所在得著享受安樂 ê 福氣;翻lìn轉想這tia̍p 所受著 ê 苦楚 koh較知得著加倍ê 快樂。」
  Sian-siⁿ koh kóng-kóa an-ùi gín-ná ê hó ōe chiū kap i kî-tó, Lī-su-tē khah hoaⁿ-hí tām-po̍h-á chiū tò-tńg-khì lâu-ni̍h, chi̍t thàu cháu, chi̍t thàu siūⁿ-tio̍h chêng hit ê Chú-ji̍t, tò-khì lâu-ni̍h iáu-kú ū hit ê lāu-lâng teh thèng-hāu i, chham kóng-lâi kóng-khí saⁿ-kap tâm-lūn; chhin-chhiūⁿ kin-á-ji̍t léng-léng chēng-chēng ko͘-toaⁿ chhun i chi̍t-lâng put-chí siong-sim, kàu lâu-mn̂g-kháu ū tām-po̍h lún-neh m̄ káⁿ ji̍p-khì, thêng chi̍t-sî-á-kú chiah ji̍p-khì.先生 koh 講寡安慰囡仔 ê好話就佮伊祈禱,Lī-su-tē 較歡喜淡薄仔就倒轉去樓ni̍h,一thàu 走,一thàu想著前hit 個主日,倒去樓ni̍h iáu-kú 有hit ê 老人 teh 聽候伊,參講來講去相佮談論;親像今仔日冷冷靜靜孤單偆伊一人不止傷心,到樓門口有淡薄lún-neh m̄敢入去,停一時仔久才入去。
  Ji̍t-thâu teh-beh lo̍h, ū chi̍t-tiám-á kng chiò-tio̍h Tok-hui ê bīn , I-ê bīn-māu ū pêng-an ê khóan-sit.日頭 teh-beh 落,有一點仔光照著Tok-hui ê 面,伊ê 面貌有平安ê 款式。
  Lī-su-tē tùi thang-á-mn̂g teh khòaⁿ gōa-bīn , khòaⁿ-kìⁿ sai-pêng thiⁿ-téng ū âng-hûn teh hoat-lô-kong, kap chi̍t-phìⁿ chi̍t-phìⁿ kng-kng ê pe̍h-hûn, khòaⁿ-liáu hóng-hut chhin-chhiūⁿ êng-kng ê siâⁿ-mn̂g, chai Tok-hui it-tēng kàu hit só͘-chāi. Chiông-chêng i khiā tī e̍h-te̍h o͘-àm ê lâu, nn̄g ê só͘-chāi pí-phēng-khí--lâi ná hián-chhut hit ê siâⁿ sī ū hok-khì ê só͘-chāi,hīn bē-tit-thang chhin-ba̍k khòaⁿ i án-cháiⁿ-iūⁿ teh hióng-hok; koh-chài siūⁿ i kìⁿ-tio̍h Chú m̄ chai ū kóng-khí góa chit ê sè-hàn gín-ná ê tāi-chì kap kóng-khí góa kam-gōan ài kàu An-lo̍k-ke á-bô.Lī-su-tē 對窗仔門teh 看外面,看見西爿天頂有紅雲teh hoat-lô-kong,佮一片一片光光ê 白雲,看了彷彿親像榮光 ê 城門,知Tok-hui 一定到hit所在。從前伊企 tī e̍h-te̍h烏暗 ê 樓,2個所在比並起--來那顯出hit ê 城是有福氣 ê 所在,恨bē得thang親目看伊án-cháiⁿ-iūⁿ teh 享福;koh再想伊見著主m̄知有講起我這個細漢囡仔 ê 事誌佮講起我甘願愛到安樂街抑無。
  Kàu hông-hun ê sî-chūn, Lī-su-tē kūi-teh kî-tó kóng, "Kiû Chú hō͘ góa thun-lún thèng-hāu kàu An-lo̍k-ke, kap Chú, chham Tok-hui chò chi̍t só͘-chāi khiā-khí.到黃昏ê 時陣,Lī-su-tē 跪teh 祈禱講,「求主hō͘ 我吞忍聽候到安樂街,佮主,chham Tok-hui 做一所在企起。
回目錄    回上一頁    清國時代,   1890年, 小說